Từ những bước chân đi

p8020166.jpg

Huế, Sàigòn, Hà Nội, Hai
mươi năm xa vẫn còn xa
..” (*)

tôi trở lại ba mươi sáu
phố phường Hà Nội mỗi ngày
thêm một cổ xưa – như cô
gái ngồi chồm hổm ở chợ
Đồng Xuân rao hàng lẫu cá
lẫu đồ biển, lẫu thập cẩm
mời anh ngồi xuống đây uống
bia Hà Nội, đặc sản quê
hương, ôi mấy mùa chinh chiến

Huế của tôi có “O” về
qua Cửa Thượng, cơn hến chiều
nay cay đắng trộn vào nhau
nghe ngậm ngùi câu hò mái
đẩy, xuôi ngược Hương Giang qua
cầu Trường Tiền, đêm lấp lánh
đèn xanh đèn đỏ, tôi tìm
“O” áo trắng đã mấy mùa

Sàigòn phố cà phê bụi
bặm, cao ốc xây dở dang
như chuyện tình, cô gái mặc
mini jupe làm nghề hớt
tóc ráy tai, khoe đùi trắng
và đôi mắt nhiều đêm mất
ngủ, xe taxi máy lạnh
và quán bia hơi, Sàigòn
ôi đã mấy mùa chinh chiến
“Huế, Sàigòn, Hà Nội hai
mươi năm xa vẫn còn xa…”

Phạm An Nhiên
SG 08082004
(*)tcs

Advertisements

Paris, và chuyến metro cuối

lourve5.jpg

Chào Paris và chuyến metro
cuối, trạm ngừng Opera, đời
vẫn đầy bi kịch, “lên xe tiễn
em đi” Cung Trầm Tưởng đã bao
nhiêu lần quay trở lại, “mưa thì
mưa chắc tôi không bước vội” Nguyên
Sa cũng trở về với Pa-ris;
ly cà phê hôm qua bên Garde
du Nord còn vương khói thuốc đắng;
trên môi nụ cười em trong lần
đưa tiễn, dấu chân nào bỏ lại
trong kinh thành Versailles thuở vàng
son muôn đời không cũ Paris;
còn em vườn Luxembourg xanh
lá, đã bỏ đi nhưng vẫn nhớ
chỗ ngồi quán phở 14 và
đại lộ Choisy, hai hàng cây
chụm đầu thương nhớ; chiều sông Seine
có nỗi buồn cao hơn tháp Eif-
fel; tháng Tư chào từ biệt Pa
-ris, “mưa thì mưa chắc tôi không
bước vội.”

Phạm An Nhiên
Paris 15042004

Tsunami, Tsunami – bài tháng 12

waves_3.jpg

Tháng mười hai qua cùng cơn bão và
ngọn tsunami cuồng nộ, tôi nhớ
em ngày cuối năm khi gần một trăm
hai mươi ngàn người biệt tích trong mùa
biển động. Dẫu chẳng phải tháng tư đại
nạn, mất mát nào rồi cũng đau thương
như một triệu người đưa nhau ra biển.
Ôi những mùa tai biến, tôi mất em
hôm qua, và bao nhiêu người mất nhau
hôm nay. Tsunami! Tsunami!
Tên gọi rất nhu mì, nhưng bàn tay
vô lượng đã cuốn đi những niềm vui.
Mùa Chúa chào đời sao mang nặng nỗi
buồn nhân loại. Tôi nhớ em, lòng biển
nào đã chôn vùi thân xác. Tuổi trẻ
của em và của bao nhiêu người hôm
nay sau cơn khổ nạn, nỗi đau người
hay nỗi đau tôi, nỗi đau băng hoại.
Giọt nước mắt hôm qua, giọt nước mắt
hôm nay trôi về phương Đông. Biển xanh
cả một trời nhưng biển chẳng bao dung….

Phạm An Nhiên
31122004

Ở đây mỗi ngày

khachsan.jpg

Còn chút ánh sáng cuối đường hầm
mà bao nhiêu kẻ chứ tranh nhau che đậy
như lũ dơi sợ hãi sẽ làm cháy khô
thân xác không còn chút máu của mình
thật là một điều ác nhân khi đem
chúa Giê-Su đóng đinh lên cây thánh
giá vì mấy thỏi bạc, tôi chẳng phải
là tín đồ, cũng không phải loài dơi
nhưng tôi ít ra cũng có niềm tin là
ở phía ngoài những hang động, ở
phía sau cái bóng tối mà mọi người che
đậy, dù không có ánh mặt trời, cũng
có những kẻ thắp đuốc đi tìm
cách giải thoát cho mình, ở đây mỗi
ngày tôi chỉ được nghe tiếng ríu
rít gọi nhau của những con dơi bay
lượn giành giật những hang ổ đóng
đầy bụi bặm, tự phong cho mình làm
chúa tể mà ngay cả loài nhện cũng
buồn không muốn giăng tơ !

Phạm An Nhiên
28022004

Chợ chiều

la-trouvaille.jpg

Cứ rêu rao mãi nỗi buồn quá
cũ, khi lá mùa còn mới lắm
đang xuân, xanh như thể bầu trời
chợt vỡ, giữa bình minh rêu rao
lời nắng gió, nào ai biết theo
sau là những trận mưa dài giấu
mặt. Như bức tranh sặc sỡ bốn
mầu in trên bìa sách, rêu rao
tác phẩm, mở ra toàn chữ nghĩa
hoang đường, ngôn từ rách nát, cũ
cũ, mới mới, bản sao bài vị,
vái nhau trên bàn thờ văn chương,
cũng nhầu áo thụng thơm ngát hương
hoa. Sẽ về đâu những con đường,
ngõ cụt nơi cái “tôi” to hơn
cái “anh”, cái “em”, cái “chị” và
còn to hơn cả cái di sản
“của chung” rêu rao! rêu rao! những
buổi chợ chiều còn rất đông người
bán…

Phạm An Nhiên
13022004

Bài tháng 10

autumn2.jpg

Tháng 10, nồng nàn hơi thở,
bờ môi em và hương mùa
thu, những con đường đầy gió
heo may. Heo may vừa trở
lạnh, thèm lắm một bàn tay.
Trên lối về ngơ ngác, những
hàng cây thân quen bây giờ
bỗng lạ, đứng chụm đầu nhìn
nhau vô cùng tội nghiệp…. Tháng
10, Sàigòn rất xa, Hà
Nội rất xa, những chùm hoa
sứ và hàng cây cơm nguội
lao xao gọi thầm tên nhau
để em biết mình vẫn còn
được nhớ. Tháng 10 của em
là những buổi chiều giăng mắc
tím như lời đồng vọng, ru
ngày qua, từng ngày âm thầm
lặng lẽ… Tháng 10, em gửi
chút niềm tin còn sót lại
trong hương mùa thu dịu vợi.
Trên những bước đi ứa đầy
nước mắt, tình yêu không đủ
nuôi nấng nỗi buồn em, khi
quá khứ là những đoạn phim
vô hình ám ảnh. Em ước
mơ một lần mặc lại chiếc
áo vàng ngày xưa, đi qua
từng kỷ niệm cho một lần
kết thúc mọi niềm đau… Tháng
10, thắp một nụ cười gượng
gạo bên hiên đời phiền muộn.
Tiếng đàn vỡ trong khoảng trống
vô hình, những nốt chập chùng,
quyện vào giữa màn đêm. Ánh
trăng rơi trên khung trời rất
cũ nơi những mái ngói rêu
phong nằm chơ vơ đã bao
mùa mưa nắng… Tháng 10, rồi
cũng qua đi như bài tình
ca viết dở. Thiếu một điều
gì không thể nào hiểu được
khi nụ hoa trong vườn hát
cùng giọt sương đêm rất muộn.
Khi bình minh chập chờn bên
kia Đại Tây Dương xa thẳm,
nơi mong manh ánh mắt đợi
chờ. Đêm vẫn xanh trên giòng
sông, nửa vầng trăng soi mình
trên sóng nước. Có em về
giữa tháng 10 và mùa thu…

Phạm An Nhiên
22102004