Nỗi nhớ mùa đông

Do Duy Tuan 10Tranh Đỗ Duy Tuấn

Những cơn gió lạnh se buổi sáng
mặt trời buồn lẫn khuất nơi đâu?
để nỗi nhớ nhau nặng lòng đến thế
ngàn giọt sương long lanh ngấn lệ
hát những lời buốt giá trong em
lại qua rồi một đêm
sao bình minh đến bao giờ cũng muộn
như tình yêu anh – đi qua em khi hoàng hôn đã vỡ
tím biếc một mầu – tím biếc lưu ly
ngày cứ dần đi
như anh, như dòng sông – âm thầm không lên tiếng
em leo bước thang đời mỏi mệt chông chênh
khao khát những niềm riêng
nơi chân trời đã nhạt nhòa dấu tích
tình yêu của em, gom hết những buổi chiều không đủ làm kỷ niệm
thiếu sót một điều gì trong đám mây xa
thừa thải những cơn mưa vẫn rơi đầy quá khứ
nỗi buồn giam giữ
nỗi nhớ cuộn mình – ru mắt trắng qua đêm
góc cạnh nào còn lai trong tim
cho em chứa đựng chút bình yên đời sống
giấc mơ tuyệt vọng
khi anh rời xa xem
anh – có bao giờ trở lại khi mùa đông lộng gió
để thả những muộn phiền theo tháng năm xa
để gửi những hẹn thề trên ánh trăng khuya
trăng vằng vặc sáng
không thắp nổi cái tối tăm trong hồn em cô độc
chẳng biết đi đâu giữa con đường lầm lạc
bước phiá nào để gặp được nhau
em nhặt từng nỗi đau
trên những tàn hoang lạnh vắng
anh có nghe tiếng rơi trong ngày đã cạn
và nỗi nhớ mùa đông….

Phạm Ngọc
11112009

Advertisements

Những con đường mùa đông

Do Duy Tuan 9 Tranh Đỗ Duy Tuấn

Đi mãi rồi cũng đến một mùa đông
biết tìm gì trên tàng cây trụi lá
em đã xa như mặt trời cuối hạ
như giấc mơ trôi lặng lẽ theo mùa

Còn lại gì ở nụ hôn xưa
sao tha thiết mùi hương ngày cũ
ngọn gió đông – nỗi buồn mất ngủ
vẫn âm thầm góc phố không em

Chuyện tình mình em đã bỏ quên
câu thơ cũ nhạt nhòa mầu trăng cũ
giữ lại được những gì trong quá khứ
mà mùa đông về lại thấy nhớ nhau thêm

Anh vẫn theo năm tháng ngẩn ngơ tìm
tình yêu em – và điều không thể có
ngày hôm qua – và điều không còn nữa
chỉ con đường trắng xoá một mùa lau

Anh bước đi như vừa mới bắt đầu
sao trước mặt cứ chia thành hai ngả
những hàng cây đứng nhìn nhau buồn bã
ngọn gió già lạnh buốt trái tim đau

Những con đường còn vọng tiếng xa nhau
kỷ niệm  cũ tàn theo chiều sương khói
lối cỏ xưa cũng chẳng buồn đưa lối
đi mãi rồi chẳng trốn được mùa đông…

Phạm Ngọc
06112009