Dụ ngôn mùa Thu

Do Duy Tuan 7 Tranh Đỗ Duy Tuấn

Này mùa thu và những chiếc lá
chiếc lá  vàng của ngày hôm qua
hôm qua buổi chiều có nắng hôn mềm lên tóc
tóc em bay năm tháng chẳng nuông chiều
nuông chiều là bàn tay của mẹ
mẹ của tuổi thơ ngồi hát một mình
một mình em bây giờ hát cho anh
anh cũng xa mà mẹ cũng chẳng gần
gần gủi lắm là niềm đau thế kỷ
thế kỷ của em còn lại gì? Hạnh phúc? Yêu thương?
yêu thương của em là hai bàn tay trắng
trắng như mây, mây thì quá mong manh
mong manh em có bao giờ giữ được
được riêng em nguyên cả nỗi buồn
buồn hơn khúc dạo đàn trong đêm lạnh vắng
vắng bóng người giữa phố lặng im
lặng im, lặng im lời dụ ngôn xưa cũ
cũ như chuyện tình mình, cũ như tình yêu em
em cứ lần đi theo từng kỷ niệm
kỷ niệm dẫu già nua nhưng vẫn nhiệm màu
nhiệm màu như tình yêu anh
anh của một thời bất diệt
bất diệt như giọt sương
giọt sương mang cho em bình minh buổi sáng
buổi sáng của những ngày còn nhau
còn nhau giữa dịu mềm thương nhớ
nhớ không anh hay đã bay vào cơn gió
cơn gió của mùa Thu và những chiếc lá muôn màu
màu sắc của cô đơn
cô đơn như loài chim bay giữa hoàng hôn tím biếc
tím biếc những giấc mơ
giấc mơ về anh và bài dụ ngôn mùa Thu
mùa Thu / riêng em….

Phạm Ngọc
08102009

Mùa vàng

Do Duy Tuan 5 Tranh Đỗ Duy Tuấn

Chào tháng Mười lặng lẽ đi qua
chào chiếc lá đã vàng trong ký ức
chào dòng sông vẫn muôn đời thao thức
chào con trăng đã tàn lụi theo mùa

Chào con đường không kẻ tiễn đưa
bàn tay nắm bây giờ xa xôi quá
biết nói gì cùng muôn vàn chiếc lá
chỉ một màu vàng, vàng cả kỷ niệm xưa

Nhặt bao nhiêu để ghép lại thành thơ
đốt bao nhiêu để cháy bùng quá khứ
ngọn lửa nồng nàn của ngày xưa cũ
đã lụi tàn theo theo năm tháng trôi xa

Lối cỏ một thời dìu dắt nhau qua
bao vết tích vẫn còn nguyên ở đó
chỉ có anh là điều không thể có
em đứng  giữa trời cùng gió heo may

Tháng mười về cầm ngọn gió trên tay
em lay hoay với giấc mơ vàng vọt
bước chân đi nỗi buồn như thiêu đốt
còn lại gì ngoài chiếc lá gọi nhau

Lá rơi đầy chẳng lấp được niềm đau
em biết yêu sẽ muôn đời vấp ngã
em biết anh sẽ trở thành xa lạ
sao trong em như vừa mới bắt đầu…

Phạm Ngọc
07102009

Thư pháp Xuân Đào

thu phap Xuan dao

…Vẫn còn xanh những câu thơ
mà sao mùa vàng trên lá?
vẫn còn bàn tay nắng hạ
mà sao tình đã heo may?

Phạm Ngọc

Tình tự với mùa thu

DoDuyTuan5 Tranh Đỗ Duy Tuấn

Mùa thu chiều vàng con phố
gió buồn thổi ngược vào tim
con đường một thưở nắng lên
bây giờ mùa thu đã khác

Tình yêu như màu trăng nhạt
chảy dài bất tận lòng đêm
làm sao nhìn vào đôi mắt
để còn thấy chút bình yên

Này em mùa thu đã chín
lá vàng ủ mục tháng năm
cho nhau ngàn lời âu yếm
bây giờ hát khúc ăn năn

Nồng nàn chi những cách ngăn
dịu dàng chi ngày giông gió
ngày xưa ngủ vùi trong cỏ
ôm đầy kỷ niệm gìa nua

Vẫn còn xanh những câu thơ
mà sao mùa vàng trên lá?
vẫn còn bàn tay nắng hạ
mà sao tình đã heo may?

Cũng đành chia lối từ nay
về theo những ngày ngang trái
về theo chiều buồn sương khói
mùa thu khao khát vẫn đầy

Phạm Ngọc
02102009