Điệp khúc mùa Thu

Dinh Quan Tranh Đình Quân

Rồi cũng qua nhau
như chiếc lá rơi giữa ngày rất vội
tháng chín lặng thầm những ngọn heo may
mình đã chia tay
bỏ lại sau lưng những ngày nắng Hạ
và tiếng cười vang vọng thiết tha
những chiếc lá rung mình đổi sắc
mùa Thu đến dịu dàng
hơn cả nỗi đau
để lối cỏ không còn xanh tháng Chín
năm tháng đi qua biết còn gì lưu luyến
cuộc tình xưa rơi rớt ở nơi nào
những mùa hoa không còn ở lại
chỉ những nồng nàn của ký ức rong rêu

Tình yêu!
như giọt nắng hiếm hoi trên tóc người thưở trước
như chiếc lá giữa cơn giông không bao giờ giữ được
theo ngọn gió chiều cứ thế mãi bay xa
ta đuổi bắt một đời với đôi tay hành khất
lạc mất rồi chẳng giữ được nhau
mùa thu về đâu?
những chiếc lá rơi đầy phiền muộn
những khát khao tím lạnh cả hoàng hôn
và nỗi buồn
rũ rượi!
 
Mùa trở mình là khúc hát chia phôi
điệp khúc xưa vẫn gọi tên người
nghe thời gian vỡ trên từng phiến lá
những tháng ngày vô cùng xa lạ
gió gọi mời trên những bước đi
lá khô rơi trên những lối về
con đường xa bàn chân đau buốt
tay xếp lại cuộc tình nhàu nát
đã một thời hút mắt xa xôi
Và mùa Thu…

Phạm Ngọc
14092009

Advertisements

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: