Điệp khúc mùa Thu

Dinh Quan Tranh Đình Quân

Rồi cũng qua nhau
như chiếc lá rơi giữa ngày rất vội
tháng chín lặng thầm những ngọn heo may
mình đã chia tay
bỏ lại sau lưng những ngày nắng Hạ
và tiếng cười vang vọng thiết tha
những chiếc lá rung mình đổi sắc
mùa Thu đến dịu dàng
hơn cả nỗi đau
để lối cỏ không còn xanh tháng Chín
năm tháng đi qua biết còn gì lưu luyến
cuộc tình xưa rơi rớt ở nơi nào
những mùa hoa không còn ở lại
chỉ những nồng nàn của ký ức rong rêu

Tình yêu!
như giọt nắng hiếm hoi trên tóc người thưở trước
như chiếc lá giữa cơn giông không bao giờ giữ được
theo ngọn gió chiều cứ thế mãi bay xa
ta đuổi bắt một đời với đôi tay hành khất
lạc mất rồi chẳng giữ được nhau
mùa thu về đâu?
những chiếc lá rơi đầy phiền muộn
những khát khao tím lạnh cả hoàng hôn
và nỗi buồn
rũ rượi!
 
Mùa trở mình là khúc hát chia phôi
điệp khúc xưa vẫn gọi tên người
nghe thời gian vỡ trên từng phiến lá
những tháng ngày vô cùng xa lạ
gió gọi mời trên những bước đi
lá khô rơi trên những lối về
con đường xa bàn chân đau buốt
tay xếp lại cuộc tình nhàu nát
đã một thời hút mắt xa xôi
Và mùa Thu…

Phạm Ngọc
14092009

Cho ngày hạ cuối

 Dinh Quan Tranh Đình Quân

Đừng gửi cho nhau những lời âu yếm
em không còn nguyên vẹn của anh đâu
trái tim đau vết sướt đã từ lâu
em tìm em giữa mùa trăng tháng Bảy

Nắng ở đâu? Có bao giờ nhìn thấy!
em vẫn đi / đi ngược phía mặt trời
mưa từ đâu? Và cứ vẫn mưa thôi
ôi! Sàigòn những ngày mưa tháng Tám

Đừng gọi em bằng ngàn lời lãng mạn
mùa yêu thương đã rũ áo lâu rồi
còn nỗi buồn thì mãi thiết tha rơi
vàng chiếc lá diù em vào tháng Chín

Này heo may! Có hẹn đâu mà đến!
hoài niệm gì kỷ niệm đã xa xưa
chia tay nhau khi cơn gió trái mùa
nên giấc mơ có bao giờ trở lại

Em còn gì ngoài những điều ngang trái
anh còn gì ngoài ký ức chẳng bình yên
hai chúng ta trong một cuộc trốn tìm
đuổi được nhau cũng chẳng về quá khứ

Sao cứ mãi tìm nhau rồi trăn trở
sao cứ gần để rồi mãi cách xa
biết gập ghềnh mà vẫn cố bước qua
tình yêu vẫn muôn đời như thế đó

Đừng tặng em những gì dang dở
em suốt đời không nuốt nổi niềm vui
hãy để em đi đến cuối cuộc đời
với nỗi buồn mà anh đã tặng

Mưa vẫn rơi – biết bao giờ tạnh?
anh vẫn đi mang cả nụ cười xa
Hạ qua rồi vỡ đoạn khúc tình ca
tháng Chín ơi! Vẫn rộng dài thương nhớ

Phạm Ngọc
02092009