Dư âm

OBE4_7353

Những chiếc lá không còn xanh biếc nữa
gió vươn mình trăn trở gọi mùa thu
hạ xa rồi ai tiếc thuở xa xưa
em vẫn đợi phiá bên này nỗi nhớ

Một chuyện tình bao nhiêu lần tan vỡ
một chuyến tàu hụt hẫng mấy sân ga
kỷ niệm buồn năm tháng vẫn trôi xa
tình yêu đó cũng đau lòng câu hát

Nơi em đi, những bến bờ xa lắc
những trạm ngừng, từng góc phố không tên
những con đường, em chẳng biết lạ / quen
chỉ nhìn thấy bốn mùa cơn mưa lũ

Những cơn mưa hát hoài giai điệu cũ
em mệt nhoài cùng năm tháng không anh
biết làm sao gạ gẫm trái tim mình
để quên hết những ngọt ngào / cay đắng

Những nỗi buồn vẫn theo em thầm lặng
mà niềm vui thì lại quá xa xôi
những cơn đau thì cứ mãi gọi mời
chở em qua những tháng ngày cô quạnh

Chẳng ai biết niềm khát khao tẻ lạnh
bao năm rồi thành dấu hỏi trong em
cơn mưa về làm tỉnh giấc nửa đêm
mưa hồn nhiên hát hoài giai điệu cũ

Rót vào đêm đến muôn ngàn mảnh vỡ
rơi vào hồn vọng mãi những dư âm…

Phạm Ngọc
31072009

Advertisements

One Response to “Dư âm”

  1. Lynkitty Says:

    “…Những nỗi buồn vẫn theo em thầm lặng
    mà niềm vui thì lại quá xa xôi
    những cơn đau thì cứ mãi gọi mời
    chở em qua những tháng ngày cô quạnh…”
    Bài thơ nào của anh cũng có sự nuối tiếc, nuối tiếc nhẹ nhàng nhưng lại cuốn người đọc quay về quá khứ sâu thẳm. Cảm ơn anh vì những vần thơ mà anh đã sáng tác. Mong được đọc nhiều hơn và cảm nhận nhiều hơn về thơ của anh.


Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: