Tình tự với hoàng hôn

Do Duy Tuan4Tranh Đỗ Duy Tuấn

Những con đường em qua
vẫn hút xa tầm mắt nhớ
đám cỏ gieo mình tình tự với hoàng hôn
chiếc lá buồn bay giữa cơn giông
bằng lăng tím lạc mùa hoa nở muộn
Hạ chưa qua mà mùa Thu đến sớm
góc phố về / run rẩy ngọn heo may
tình đã phôi phai!
sao nỗi nhớ còn đầy đến thế
hai chúng ta đã bước vào ngã rẽ
lặng lẽ nói cười cùng với nỗi cô đơn.

Còn nhớ nhau không?
khi bước qua tháng ngày quên lãng
kỷ niệm rơi tả tơi từng cánh mỏng
trên những bước đời sỏi đá chông chênh
trên những lối về hằn dấu ly tan
nắng đã theo anh không bao giờ trở lại
mưa đã theo em cùng nỗi buồn vương vãi
ai biết rằng mình ngồi đếm nỗi đau?
ai biết rằng mình đi giữa mưa ngâu?
bởi tình yêu làm con người lú lẫn
em như sân ga một lần anh ghé đến
anh như con tàu đã bỏ bến đi xa.

Năm tháng sẽ qua
đoá bằng lăng tím lòng chờ đợi
niềm vui ở nơi đâu? Em không còn nhớ nổi
mà muộn phiền thì thắp sáng trong tim
yêu thật dễ dàng mà sao lại khó quên
đến thật nhẹ nhàng mà sao đi quá vội
để bây giờ chẳng còn ai đưa lối
chỉ biết tự tình cùng với khát khao riêng
bước em về nuốt cạn hương đêm
bỏ thề hẹn trên ánh trăng mùa cũ
em rồi sẽ như loài chim mất ngủ
hót mãi một đời khúc hát yêu anh…

Phạm Ngọc
24062009

Advertisements

Lặng thầm

Ho Huu Thu 2 Tranh Hồ Hữu Thủ

Nhạc Hoàng Mỵ -Thái Hoà trình bày (bấm vào hình để nghe nhạc)

Đã hết rồi! Hạnh phúc với yêu thương
thôi về đi! Cửa thiên đường khép lại
những câu thơ lặng thầm trên trang giấy
nét chữ buồn theo giọt nắng phai

Những mặn nồng em gửi cho ai
trong phút chốc đã hoá thành cay đắng
anh đứng lại giữa vô cùng vắng lặng
nghe mơ hồ mùa hạ đã xa xăm

Mưa bỗng rơi cho lá xuống thật gần
qua chốn cũ hoa không còn nở nữa
những cơn mưa rơi bạc lòng quá khứ
góc phố buồn ngơ ngác chẳng gọi tên

Những thật thà dâng hiến hết cho em
anh nhận lại bao nhiêu điều vô nghiã
cũng trái tim sao vô tình đến thế
để bây giờ trắng cả những nhớ mong

Thôi về đi! Tất cả đã rêu phong
kỷ niệm xưa đã qua mùa nắng hạn
những cơn mưa rơi theo ngày ly tán
nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua mau

Thôi về đi! Chẳng giữ lại được đâu
dẫu vẫn biết ngày mai rồi giông bão
những giọt mưa dỗi hờn trên vai áo
cũng chỉ làm cho nỗi nhớ thêm đau…

Phạm Ngọc
04062009