Những con đường mùa đông

Do Duy Tuan 9 Tranh Đỗ Duy Tuấn

Đi mãi rồi cũng đến một mùa đông
biết tìm gì trên tàng cây trụi lá
em đã xa như mặt trời cuối hạ
như giấc mơ trôi lặng lẽ theo mùa

Còn lại gì ở nụ hôn xưa
sao tha thiết mùi hương ngày cũ
ngọn gió đông – nỗi buồn mất ngủ
vẫn âm thầm góc phố không em

Chuyện tình mình em đã bỏ quên
câu thơ cũ nhạt nhòa mầu trăng cũ
giữ lại được những gì trong quá khứ
mà mùa đông về lại thấy nhớ nhau thêm

Anh vẫn theo năm tháng ngẩn ngơ tìm
tình yêu em – và điều không thể có
ngày hôm qua – và điều không còn nữa
chỉ con đường trắng xoá một mùa lau

Anh bước đi như vừa mới bắt đầu
sao trước mặt cứ chia thành hai ngả
những hàng cây đứng nhìn nhau buồn bã
ngọn gió già lạnh buốt trái tim đau

Những con đường còn vọng tiếng xa nhau
kỷ niệm  cũ tàn theo chiều sương khói
lối cỏ xưa cũng chẳng buồn đưa lối
đi mãi rồi chẳng trốn được mùa đông…

Phạm Ngọc
06112009

Dụ ngôn mùa Thu

Do Duy Tuan 7 Tranh Đỗ Duy Tuấn

Này mùa thu và những chiếc lá
chiếc lá  vàng của ngày hôm qua
hôm qua buổi chiều có nắng hôn mềm lên tóc
tóc em bay năm tháng chẳng nuông chiều
nuông chiều là bàn tay của mẹ
mẹ của tuổi thơ ngồi hát một mình
một mình em bây giờ hát cho anh
anh cũng xa mà mẹ cũng chẳng gần
gần gủi lắm là niềm đau thế kỷ
thế kỷ của em còn lại gì? Hạnh phúc? Yêu thương?
yêu thương của em là hai bàn tay trắng
trắng như mây, mây thì quá mong manh
mong manh em có bao giờ giữ được
được riêng em nguyên cả nỗi buồn
buồn hơn khúc dạo đàn trong đêm lạnh vắng
vắng bóng người giữa phố lặng im
lặng im, lặng im lời dụ ngôn xưa cũ
cũ như chuyện tình mình, cũ như tình yêu em
em cứ lần đi theo từng kỷ niệm
kỷ niệm dẫu già nua nhưng vẫn nhiệm màu
nhiệm màu như tình yêu anh
anh của một thời bất diệt
bất diệt như giọt sương
giọt sương mang cho em bình minh buổi sáng
buổi sáng của những ngày còn nhau
còn nhau giữa dịu mềm thương nhớ
nhớ không anh hay đã bay vào cơn gió
cơn gió của mùa Thu và những chiếc lá muôn màu
màu sắc của cô đơn
cô đơn như loài chim bay giữa hoàng hôn tím biếc
tím biếc những giấc mơ
giấc mơ về anh và bài dụ ngôn mùa Thu
mùa Thu / riêng em….

Phạm Ngọc
08102009

Mùa vàng

Do Duy Tuan 5 Tranh Đỗ Duy Tuấn

Chào tháng Mười lặng lẽ đi qua
chào chiếc lá đã vàng trong ký ức
chào dòng sông vẫn muôn đời thao thức
chào con trăng đã tàn lụi theo mùa

Chào con đường không kẻ tiễn đưa
bàn tay nắm bây giờ xa xôi quá
biết nói gì cùng muôn vàn chiếc lá
chỉ một màu vàng, vàng cả kỷ niệm xưa

Nhặt bao nhiêu để ghép lại thành thơ
đốt bao nhiêu để cháy bùng quá khứ
ngọn lửa nồng nàn của ngày xưa cũ
đã lụi tàn theo theo năm tháng trôi xa

Lối cỏ một thời dìu dắt nhau qua
bao vết tích vẫn còn nguyên ở đó
chỉ có anh là điều không thể có
em đứng  giữa trời cùng gió heo may

Tháng mười về cầm ngọn gió trên tay
em lay hoay với giấc mơ vàng vọt
bước chân đi nỗi buồn như thiêu đốt
còn lại gì ngoài chiếc lá gọi nhau

Lá rơi đầy chẳng lấp được niềm đau
em biết yêu sẽ muôn đời vấp ngã
em biết anh sẽ trở thành xa lạ
sao trong em như vừa mới bắt đầu…

Phạm Ngọc
07102009

Tình tự với mùa thu

DoDuyTuan5 Tranh Đỗ Duy Tuấn

Mùa thu chiều vàng con phố
gió buồn thổi ngược vào tim
con đường một thưở nắng lên
bây giờ mùa thu đã khác

Tình yêu như màu trăng nhạt
chảy dài bất tận lòng đêm
làm sao nhìn vào đôi mắt
để còn thấy chút bình yên

Này em mùa thu đã chín
lá vàng ủ mục tháng năm
cho nhau ngàn lời âu yếm
bây giờ hát khúc ăn năn

Nồng nàn chi những cách ngăn
dịu dàng chi ngày giông gió
ngày xưa ngủ vùi trong cỏ
ôm đầy kỷ niệm gìa nua

Vẫn còn xanh những câu thơ
mà sao mùa vàng trên lá?
vẫn còn bàn tay nắng hạ
mà sao tình đã heo may?

Cũng đành chia lối từ nay
về theo những ngày ngang trái
về theo chiều buồn sương khói
mùa thu khao khát vẫn đầy

Phạm Ngọc
02102009

Điệp khúc mùa Thu

Dinh Quan Tranh Đình Quân

Rồi cũng qua nhau
như chiếc lá rơi giữa ngày rất vội
tháng chín lặng thầm những ngọn heo may
mình đã chia tay
bỏ lại sau lưng những ngày nắng Hạ
và tiếng cười vang vọng thiết tha
những chiếc lá rung mình đổi sắc
mùa Thu đến dịu dàng
hơn cả nỗi đau
để lối cỏ không còn xanh tháng Chín
năm tháng đi qua biết còn gì lưu luyến
cuộc tình xưa rơi rớt ở nơi nào
những mùa hoa không còn ở lại
chỉ những nồng nàn của ký ức rong rêu

Tình yêu!
như giọt nắng hiếm hoi trên tóc người thưở trước
như chiếc lá giữa cơn giông không bao giờ giữ được
theo ngọn gió chiều cứ thế mãi bay xa
ta đuổi bắt một đời với đôi tay hành khất
lạc mất rồi chẳng giữ được nhau
mùa thu về đâu?
những chiếc lá rơi đầy phiền muộn
những khát khao tím lạnh cả hoàng hôn
và nỗi buồn
rũ rượi!
 
Mùa trở mình là khúc hát chia phôi
điệp khúc xưa vẫn gọi tên người
nghe thời gian vỡ trên từng phiến lá
những tháng ngày vô cùng xa lạ
gió gọi mời trên những bước đi
lá khô rơi trên những lối về
con đường xa bàn chân đau buốt
tay xếp lại cuộc tình nhàu nát
đã một thời hút mắt xa xôi
Và mùa Thu…

Phạm Ngọc
14092009

Cho ngày hạ cuối

 Dinh Quan Tranh Đình Quân

Đừng gửi cho nhau những lời âu yếm
em không còn nguyên vẹn của anh đâu
trái tim đau vết sướt đã từ lâu
em tìm em giữa mùa trăng tháng Bảy

Nắng ở đâu? Có bao giờ nhìn thấy!
em vẫn đi / đi ngược phía mặt trời
mưa từ đâu? Và cứ vẫn mưa thôi
ôi! Sàigòn những ngày mưa tháng Tám

Đừng gọi em bằng ngàn lời lãng mạn
mùa yêu thương đã rũ áo lâu rồi
còn nỗi buồn thì mãi thiết tha rơi
vàng chiếc lá diù em vào tháng Chín

Này heo may! Có hẹn đâu mà đến!
hoài niệm gì kỷ niệm đã xa xưa
chia tay nhau khi cơn gió trái mùa
nên giấc mơ có bao giờ trở lại

Em còn gì ngoài những điều ngang trái
anh còn gì ngoài ký ức chẳng bình yên
hai chúng ta trong một cuộc trốn tìm
đuổi được nhau cũng chẳng về quá khứ

Sao cứ mãi tìm nhau rồi trăn trở
sao cứ gần để rồi mãi cách xa
biết gập ghềnh mà vẫn cố bước qua
tình yêu vẫn muôn đời như thế đó

Đừng tặng em những gì dang dở
em suốt đời không nuốt nổi niềm vui
hãy để em đi đến cuối cuộc đời
với nỗi buồn mà anh đã tặng

Mưa vẫn rơi – biết bao giờ tạnh?
anh vẫn đi mang cả nụ cười xa
Hạ qua rồi vỡ đoạn khúc tình ca
tháng Chín ơi! Vẫn rộng dài thương nhớ

Phạm Ngọc
02092009

Bài tháng tám cho m.

OPE9_7358

-L.

Tháng tám vẫn dài
những giọt mưa rơi
em thả trôi giấc mơ
theo ngày thương nhớ
ký ức xa xưa, cuộc tình dang dở
lạnh buốt con đường – anh có biết không?

Em vẫn mơ hồ trong những đợi mong
giữa những tháng năm bộn bề khó nhọc
tình yêu đi qua một lần khuất mặt
mưa lạnh nỗi buồn theo bước chân xa

Anh đi rồi lặng lẽ tháng năm qua
mùa hạ cũ chết theo niềm hy vọng
tuổi thanh xuân cũng già theo cơn mộng
em cũng bạc đầu như ngọn sóng vỡ tan thôi

Bởi cách xa nhau không nhìn thấy mặt trời
chỉ có nỗi buồn và cơn mưa tháng tám
chỉ có em giữa sân ga vắng lặng
đợi một con tàu còn mãi biệt tăm

Tìm đâu anh? Giữa những cách ngăn!
trong tim em vẫn muôn điều kỳ diệu
vẫn yêu anh như một điều không thể thiếu
giữa những muộn phiền và ngay cả những thương đau

Có bao giờ anh nuối tiếc về nhau
khi đi qua những con đường gió hát
em ở đây với ngày mưa nặng hạt
bài nhạc tình còn xanh biếc anh ơi!

Tháng tám mưa! Mưa tận phiá cuối trời
rơi tha thiết trong em lời tình muộn
như giấc mơ xưa bao giờ sẽ cạn?
mưa vẫn dịu dàng khi tháng tám đi qua …

Phạm Ngọc
19082009

Dư âm

OBE4_7353

Những chiếc lá không còn xanh biếc nữa
gió vươn mình trăn trở gọi mùa thu
hạ xa rồi ai tiếc thuở xa xưa
em vẫn đợi phiá bên này nỗi nhớ

Một chuyện tình bao nhiêu lần tan vỡ
một chuyến tàu hụt hẫng mấy sân ga
kỷ niệm buồn năm tháng vẫn trôi xa
tình yêu đó cũng đau lòng câu hát

Nơi em đi, những bến bờ xa lắc
những trạm ngừng, từng góc phố không tên
những con đường, em chẳng biết lạ / quen
chỉ nhìn thấy bốn mùa cơn mưa lũ

Những cơn mưa hát hoài giai điệu cũ
em mệt nhoài cùng năm tháng không anh
biết làm sao gạ gẫm trái tim mình
để quên hết những ngọt ngào / cay đắng

Những nỗi buồn vẫn theo em thầm lặng
mà niềm vui thì lại quá xa xôi
những cơn đau thì cứ mãi gọi mời
chở em qua những tháng ngày cô quạnh

Chẳng ai biết niềm khát khao tẻ lạnh
bao năm rồi thành dấu hỏi trong em
cơn mưa về làm tỉnh giấc nửa đêm
mưa hồn nhiên hát hoài giai điệu cũ

Rót vào đêm đến muôn ngàn mảnh vỡ
rơi vào hồn vọng mãi những dư âm…

Phạm Ngọc
31072009

Mùa trôi

- Cho em và những ngày mưa ở quê nhà

 OPE8_7357

Những cơn mưa âm thầm như tiếng nấc
đưa em đi qua những tháng năm dài
hạ bây giờ tàn theo giọt nắng phai
nắng ở đâu phiá bên ngoài ký ức

Vẫn bình mình, vẫn giòng đời tất bật
vẫn nỗi buồn, vẫn nỗi nhớ chông chênh
vẫn mưa rơi thành biển cả mông mênh
vẫn em trôi giữa tháng ngày lầm lũ

Anh đã xa, chắc gì anh còn nhớ
em vẫn dịu dàng như thuở em xưa
mưa vẫn đoạn đành chia những giấc mơ
Ôi ! Tình yêu buồn như thế đó

Mưa đâu biết niềm đau của cỏ
anh biết gì nỗi nhớ của em ?
giọt mưa buồn như vết khắc vào tim
mưa trắng xóa trên đền đài xưa cũ

Nỗi cô đơn rơi ngang từng góc phố
em ước gì mưa cuốn hết trôi đi
trong cơn mưa em giữ lại được gì
ngoài nỗi nhớ và bàn chân hụt hẫng

Mưa nhạt nhòa chỉ còn em chiếc bóng
soi bóng mình trên những nỗi đau / riêng…

Phạm Ngọc
24072009

Bài tình ca mùa Hạ

OPE10_7359

Đi qua con đường mùa Hạ
hát cùng những chiếc lá xanh
xanh ơi! Xanh ngời nỗi nhớ
mất rồi! Năm tháng bên nhau

Đánh rơi em! Giấc mơ đầu
tả tơi giữa lòng phố nắng
đi qua tháng ngày quên lãng
loài ve cũng hát giọng khàn

Nói gì cùng đám cỏ manh?
hàng cây cúi đầu im lặng
gửi gì trong làn mây trắng
nỗi buồn chẳng chắp cánh bay

Giấc mơ xưa / mộng vẫn đầy
đợi nhau từng mùa khao khát
muộn phiền rơi thành cung bậc
vang lừng điệp khúc yêu anh

Nói gì cùng với trời xanh?
hạ sang nắng vàng đến thế
còn em bao giờ có thể?
tình yêu đã lấp nẻo rồi

Em về phố cũ chia đôi
bàn chân buốt đường gai nhọn
riêng em khi ngày đã cạn
hoàng hôn không một tiếng cười

Nói gì cùng với đêm khơi?
trăng treo trên đầu nỗi nhớ
hạ xưa bây giờ đã cũ
còn em / Thu đã chín mùa…

Phạm Ngọc
14072009