Trịnh Thanh Tùng
Có mái tóc che ngang tầm mắt
có nụ cười huyền diệu như trăng
em hương hoa giữa chốn non ngàn
tôi là kẻ mang hồn kiêu bạt
Em có nghe loài chim đang hót
thật rộn ràng khúc hát xuân xanh
em có nghe lời ru rất ngọt
trong tim tôi giữa phút giao mùa
Bước em về có nắng xuân đưa
nơi tôi đi uá vàng trên lá
gặp nhau đây giữa đời rất lạ
biết mai này ai giữ tình nhau
Có bao giờ em hiểu tôi đâu
bởi trong tôi muôn ngàn ngần ngại
em đi qua mùi hương bỏ lại
tôi quay về nhớ mãi mùa hoa
Phạm Ngọc
23042009



Trịnh Thanh Tùng
Nguyen Trung
Dinh Quan